“Một ngày tỉnh dậy, mình phát hiện ra mình sắp trắng tay, không phải do mình mà do nhà nước quyết định khi mình không làm gì sai, thật là cay đắng”. Đó là một trong rất nhiều chia sẻ của người dân vùng bãi sông Hồng về nỗi lo của họ trong thời gian qua. [1]
Từ đầu tháng 5/2026, khi chính quyền Hà Nội manh nha lên kế hoạch di dời toàn bộ khu dân cư ngoài đê để phục vụ Dự án Trục Đại lộ Cảnh quan sông Hồng, hàng trăm nghìn người đã phải sống với nỗi lo mất đất. [2]
Điều đáng nói là, phần lớn người dân nằm trong phạm vi dự án giờ đây không còn thắc mắc đất có bị thu hồi hay không. Họ đặt ra những câu hỏi thực tế hơn: khi nào đất bị thu hồi? được đền bù bao nhiêu? rồi gia đình mình sẽ đi đâu?, v.v.
Tâm lý ấy không xuất hiện một cách ngẫu nhiên. Đó là ký ức và kinh nghiệm xã hội được hình thành suốt thời gian dài, qua những cuộc thu hồi đất mà phần thắng gần như chưa bao giờ thuộc về người dân.
Vậy nguồn cơn của thực trạng đó là gì? Tại sao việc thu hồi đất ở Việt Nam lại thường diễn ra dễ dàng đến vậy?
Dưới đây là ba lý do lớn.
Một, người dân chỉ có quyền sử dụng đất, không có quyền sở hữu đất đai
Lý do đầu tiên nằm ở nền móng pháp lý về đất đai ở Việt Nam: không cho phép tư hữu về đất đai.
Điều 53 Hiến pháp quy định rõ đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý. [3] Nguyên tắc này cũng được khẳng định tại Điều 197 Bộ luật Dân sự và Điều 2 Luật Đất đai hiện hành. [4][5]
Vì là “sở hữu toàn dân”, quyền hạn của người dân đối với đất đai không giống với những tài sản như điện thoại, máy tính, hay xe máy.


Bài mới nhất
Siêu dự án Làng Vân – Kỳ 1: Hai thập niên làng Vân hóa “làng Vin”
Timeline “Tiểu Cách mạng Văn hóa” thời Tô Lâm – Kỳ 1: Chiến dịch “chống lật sử”
Christopher Nolan “lật sử” trắng trợn nhưng sao chưa bị bắt?
Làm sao xác định Hồ Chí Minh có bị xúc phạm hay không?
19/7/2024: Nguyễn Phú Trọng qua đời và một di sản chưa được gọi tên
Con gái của tử tù oan Nguyễn Văn Chưởng mắc bệnh hiếm
Nhìn lại: Báo nhà nước và MXH đã đấu tố Chu Ngọc Quang Vinh như thế nào?
Nhà giáo Bùi Trân Phượng: Giáo dục khai phóng là dạy thiệt, học thiệt
Đông Nam Á không chọn phe nhưng cũng không thể đứng ngoài cuộc chiến chip AI
Mười năm sau phán quyết Biển Đông: luật pháp hay sức mạnh chi phối?
Giáo phận Bắc Ninh chưa đồng thuận di dời các cơ sở tôn giáo; Lào Cai “xóa bỏ hoàn toàn” đạo Ân điển cứu rỗi
Ấn hành “Chuyện với Thanh”, ba lãnh đạo nhà xuất bản bị khởi tố vì tội tuyên truyền chống nhà nước
Bạn Nguyễn Thành Nam mà tôi biết
Đi săn hôm trước, hôm sau làm mồi
Nếu chưa kịp đọc “Chuyện với Thanh”, hãy thử đọc quyển sách này
Đại học khai phóng thời Việt Nam Cộng hòa – Kỳ cuối: Một công trình dang dở
Spiderum: Chơi với lửa có ngày “phổng đạn”
Nịnh sáng tạo quá cũng chết
Đại học khai phóng thời Việt Nam Cộng hòa – Kỳ 2: Đại học độc lập với chính quyền
“Ngờ đâu đường phẳng lại lao đao”
Nguyễn Thành Nam bị bắt, thú tội “bôi nhọ Hồ Chủ tịch”
Trump gọi chủ nghĩa cộng sản là “kẻ thù”: 3 rủi ro của Việt Nam
Một vở hí kịch giữa pháp trường
Việt Nam vào nhóm thu nhập trung bình cao. Rồi sao nữa?
Phạt đến 30 triệu vì chia sẻ tin tức: Bước tiến bảo hộ bản quyền hay bước lùi của báo chí?
Thông báo về việc chia sẻ nội dung của Luật Khoa lên mạng xã hội
Chia sẻ “tin giả” phạt đến 50 triệu đồng: Thật-giả vẫn do công an quyết
38 năm trước, đã có một lễ phong thánh làm chính quyền bất an
Đại học khai phóng thời Việt Nam Cộng hòa – Kỳ 1: Khi lịch sử chọn miền Nam
Sửa Luật Đất đai: Cho phép thu hồi đất trước khi bồi thường, tái định cư
HRW: Khuyến nghị Việt Nam tuân thủ luật quốc tế không phải là “can thiệp”
Cục Báo chí chỉ đạo báo, đài xin ý kiến trước khi đăng nội dung về lịch sử, lãnh tụ
HRW kêu gọi thả 5 bị can trong vụ “Chuyện với Thanh”, Bộ Ngoại giao nói “không đáng để bình luận”
Đang tải thêm bài viết...
Không còn bài viết nào khác